Khánh trúc nan thư chi nguyệt hạ mỹ nhân (hạ)/ chương hai (2)

Posted on Tháng Chín 19, 2010 bởi

25


Tác giả: Tự Từ

Người dịch: QT

Biên tập: Sa Vũ

Beta: Redfox

Buổi yến hôm nay chính là để Đông Phương Lôi Dẫn mắc câu, bọn họ trước lừa cho hắn vô cùng cao hứng, thẳng đến lúc hắn lộ rõ chân tướng muốn đem hai người làm gì đó, quan sai bên ngoài mới xông vào đem tiểu vương gia cùng nhân chứng toàn bộ bắt về.

Nhưng muốn lừa Đông Phương Lôi Dẫn cao hứng còn phải làm cho Lan Khánh cao hứng trước, chớ chọc Đông Phương Lôi Dẫn khó chịu mới được.

May mà Đông phương Lôi Dẫn cũng không so đo, chỉ nói: “Một khi đã vậy thì dễ tính thôi, tiếp tục dùng bữa đi!”

Tiểu Thất vươn tay kéo Lan Khánh ngồi lại, tái động đũa gắp một miếng mông gà phì nộn bóng lưỡng cho Lan Khánh, Lan Khánh lúc này mới gắp mông ăn, sắc mặt so với trước hòa hoãn một chút.

Ăn xong vài thứ, Đông Phương Lôi Dẫn bắt đầu ân cần vì Lan Khánh cùng Tiểu Thất rót rượu, mà còn là một bên rót một bên lộ ra ánh mắt sắc dục huân tâm đánh giá Lan Khánh cùng Tiểu Thất.

Thời gian Đông Phương Lôi Dẫn ngắm Lan Khánh nhiều hơn một ít, rõ ràng băng sơn mỹ nhân như vậy hợp khẩu vị của hắn hơn, Tiểu Thất nguyên bản đối với người này chỉ là không thích, nhưng thấy Đông Phương Lôi Dẫn càng nhìn Lan Khánh càng thêm mê mẩn, không thích liền “đăng đăng đăng” một đường tăng lên gấp bội, biến thành thập phần chán ghét.

Lan Khánh vốn cũng bị nhìn đến phiền phức, còn nghĩ tất cả mọi chuyện rốt cuộc đến khi nào mới có thể chấm dứt đây, nhưng khi thấy Tiểu Thất thường thường mượn cớ mời rượu, ra sức ngăn trở tầm mắt Đông Phương Lôi Dẫn hướng đến hắn, hắn liền cảm thấy vui vẻ hẳn lên.

Theo đó, hồ Hoàng Tửu kia cũng là không tự giác mà uống nhiều hơn vài hớp.

Rượu một hồ lại một hồ làm Lan Khánh cảm thấy đầu có điểm chếnh choáng, lúc này vũ cơ cùng nhạc sĩ hai bên không biết từ khi nào lặng lẽ lui đi không chừa một mống.

Không dự đoán được càng vận động, cảnh vật bốn phía càng thiên toàn địa chuyển.

Tiểu Thất tuy rằng vẫn cùng Đông Phương Lôi Dẫn hư tình giả ý nhưng vẫn luôn phân tâm chú ý tình hình Lan Khánh.

Khi khóe mắt dư quang nhìn thấy thần tình Lan Khánh có chút cổ quái, sắc mặt trăng bệch, Tiểu Thất trong lòng cả kinh, liền lập tức chuyển thân đỡ lấy người.

Tiểu Thất thấp giọng ở bên tai Lan Khánh hỏi: “Làm sao vậy?”

Lan Khánh cảm thấy trước mắt một mảnh trắng xóa, hắn nói: “Ta váng đầu…”

“Váng đầu, làm sao lại váng đầu?” Tiểu Thất nóng ruột.

“Trong Hoàng Tửu có trộn thứ gì đó.” Lan Khánh nói.

“Cái gì! Ngươi sao không nói cho ta biết lại còn uống nhiều như vậy?” Tiểu Thất cả kinh nói.

Lan Khánh liếm liếm môi, vẻ chưa nguyện ý nói: “Bởi vì Hoàng Tửu uống được lắm nên vẫn uống.”

Tiểu Thất nghe Lan Khánh giảng như vậy quả thực kinh ngạc đến phát nổ, nổ đến muốn hộc máu. “Lão thiên gia của ta a!” Thật sự là hận không thể rèn sắt thành thép a— Tiểu Hắc đại nhân ngươi cư nhiên trong lúc mấu chốt còn rước thêm phiền toái chết ta—

Đương lúc hai người bọn họ khe khẽ thì thầm, Đông Phương Lôi Dẫn ra vẻ quan tâm nhích lại gần hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì, Tiểu Hắc làm sao vậy?”

Tiểu Thất nghĩ thầm: “Dược rõ ràng chính ngươi hạ còn ra vẻ lo lắng.”

Mặc kệ, trực tiếp tương kế tựu kế, dù sao tính ra cũng sắp đến lúc Kim Trung Báo Quốc xông vào.

Tiểu Thất liền quay đầu đối Đông Phương Lôi Dẫn lo âu: “Tỷ tỷ của ta không biết có phải lại phát bệnh hay không mà sắc mặt trở nên không tốt! Còn nói mình bị váng đầu nữa!”

Đông Phương Lôi Dẫn vừa nghe, sắc mặt hơi đổi, nhất thời mắt bắn lục quang, rốt cuộc giấu không được dục niệm trong lòng, thanh âm hắn khàn khàn: “Vậy còn ngươi? Tiểu mỹ nhân, ngươi có phải cũng hơi váng đầu?”

Nghe Đông Phương Lôi Dẫn hỏi, Tiểu Thất lặng đi một chút mới nghĩ đến, đúng a, vừa rồi Hoàng Tửu kia hắn cũng uống không ít!

Tiểu Thất lập tức đề khí*, nhất thời thiên toàn địa chuyển, phát giác chính mình cũng dính!

Nhưng Tiểu Thất vẫn giả vờ khó hiểu.

Đông Phương nhìn biểu tình vô tội lại nghi hoặc của Tiểu Thất, tái nhìn Lan Khánh bởi vì uống quá nhiều rượu đến phát nhiệt mà một phen lôi kéo nút thắt phía trước làm lộ ra bộ ngực sữa, dục hỏa của hắn nhất thời bốc đến cửu trọng thiên, vô pháp nhịn xuống.

Đông Phương Lôi Dẫn vươn ngón tay khẽ nâng cằm Tiểu Thất nói: “Tiểu mỹ nhân ngươi sao lại khờ dại đơn thuần đến vậy, đã như thế này rồi cư nhiên còn không phát giác ta động thủ?” Tiếng nói hắn trầm thấp: “Thấy sao, hiện nay có phải cảm giác có chút nóng, có chút dục hỏa khó nhịn, bắt đầu chịu không nổi muốn hướng vào lòng tiểu vương?”

“Ngươi, ngươi, ngươi…” Tiểu Thất làm bộ như mạnh tỉnh ngộ, cả người kinh hoảng, tiếp theo vì né tránh Đông Phương Lôi Dẫn mà ôm lấy Lan Khánh từ trên ghế té ngã.

Đông Phương Lôi Dẫn bước tới gần, Tiểu Thất kéo Lan Khánh vừa lui vừa kêu lên: “Ngươi hạ dược trong rượu, tiểu vương gia ngươi vì cái gì lại làm như vậy?!”

Đông Phương Lôi Dẫn cuồng nịnh cười nói: “Vì cái gì lại làm vậy? Đương nhiên là bởi tỷ đệ hai người các ngươi là tiểu mỹ nhân vô song thế gian a! Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, lão thiên gia đưa hai người các ngươi tới trước mắt tiểu vương, tiểu vương đương nhiên không có khả năng phung phí của trời, tất nhiên là phải hảo hảo nhấm nháp một phen a!”

“Ngươi không được lại đây!” Tiểu Thất quát to một tiếng. Cũng không biết là ăn phải dược gì, đúng y lời Đông Phương Lôi Dẫn, cả người Tiểu Thất nóng lên, hơn nữa còn dẫn theo một chút choáng váng khó chịu, tim đập kịch liệt, ngay cả đầu ngón tay cũng bắt đầu phát run.”

Tiểu Thất nói: “Tên xấu xa ngươi, đến tột cùng là khiến tỷ đệ chúng ta ăn cái gì?”

“Dùng để chiêu đãi mỹ nhân, đương nhiên là dâm độc tinh xảo nhất trên đời này.” Đông Phương Lôi Dẫn cười đến mặt mày vặn vẹo. “Dược này có tên là ‘kim phong dục lộ hoàn’, kim phong dục lộ một lần gặp mặt, nhân gian kề cận mấy ai sánh cùng*. Lời lẽ trong thơ chẳng phải chính là chỉ tình cảnh chúng ta hiện nay sao?”

“Nãi nãi cá hùng!” Tiểu Thất trong lòng phun một tiếng.

“Kim phong dục lộ hoàn” chính là một trong tam đại dâm độc chốn giang hồ, chẳng những không dược nào chữa được mà còn có thể áp chế nội lực người tập võ khiến cho người phải trơ mắt như thể phế nhân mặc cho kẻ khác làm càn.

Nhưng ngoan độc nhất chính là dùng dược rồi giao hoan khiến người ta dục tiên dục tử, không chiến ba ngày ba đêm không thể hưu binh, còn nếu không cùng người hành phòng (sinh hoạt vợ chồng) sẽ liên tục bị tra tấn bảy ngày bảy đêm, chịu đựng đủ tư vị dục hỏa đốt người sống không bằng chết, cho đến lúc nội lực tu vi hủy sạch, tạng phủ nứt toác, thất khiếu chảy máu mà chết, tử trạng cực kỳ thê thảm, có thể nói là âm độc đến cực điểm.

Tiểu Thất trong lòng vô cùng kinh hoàng, Đông Phương Lôi Dẫn không biết làm thế nào lộng đến thứ dâm dược chuyên đối phó với người tập võ này.

Vội vàng vận khí vài lần, phát hiện chân khí nội phủ không thể ngưng chúng, lại thấy Đông Phương Lôi Dẫn thong thả bước tới chỗ bọn họ, Tiểu Thất nghĩ thầm, chết chắc chết chắc,  lúc này gà giò hắn khó giữ thanh sạch, khi không tiện nghi tên Đông Phương Lôi Dẫn bẻ cành ngắt hoa!

Vốn tưởng rằng chính mình sẽ táng thân nơi bụng sói, nào ngờ âm ảnh che trên đầu, Tiểu Thất cũng nhắm mắt chuẩn bị thong dong hy sinh thì ngay sau đó lại bị hắn kéo lên ném sang một bên.

Mông nện trên mặt đất, Tiểu Thất nghi hoặc “di” một tiếng.

Hắn trợn mắt thấy Đông Phương Lôi Dẫn không biết từ chỗ nào lấy ra một cây roi, nhẹ nhàng lắc lắc trong không trung, hắn vừa sắc dục vừa dữ tợn nhìn chằm chằm bộ ngực sữa mãnh liệt nảy sóng của Lan Khánh.

Lan Khánh vô lực đứng dậy, hắn cau mày thử vận khí vài lần nhưng chẳng những cả người bủn rủn vô lực, mà mầm hỏa trong lòng một phen thoát ra càng khiến hắn bị thiêu đốt không chút dễ chịu.

Hắn giật mình, dược tính càng ngày càng mãnh liệt khiến cảm giác kỳ quái dâng lên, cái loại cảm giác này làm hắn không thoải mái cũng làm hắn dùng nhãn thần thêm phần lãnh đạm liếc Đông Phương Lôi Dẫn.

Vẻ mặt Lan Khánh dắt theo cảm giác không thống khoái trong lòng Đông Phương Lôi Dẫn, hắn cả giận mắng: “Tiện tỳ, dám cả gan dùng ánh mắt như thế xem tiểu vương!”

“Nói ai tiện tỳ, ngươi sao?” Lan Khánh cười lạnh một tiếng. “Chỉ có loại thối nát thấp hèn cùng na căn phía dưới không dùng được mới đối với người hạ xuân dược.” Hắn thản nhiên nói, ngữ khí cũng cực kỳ lạnh lùng. “Ngươi là loại thối nát thấp hèn, hay là loại không dùng được, hả?”

Một chữ “hả” kia, “hả” mà không lặp, “hả” mà khiêu khích, “hả” đến không coi ai ra gì, “hả” khiến Đông Phương Lôi Dẫn sôi gan bừng bừng lửa giận.

“Rơi vào trong tay bản tiểu vương còn dám vô lễ!” Đông Phương Lôi Dẫn dùng khuôn mặt bị dục vọng bóp méo đáng sợ tươi cười hướng Lan Khánh. “Bản tiểu vương hôm nay khiến cho ngươi hiểu, vào Túc vương phủ lại dám cả gan không để bản tiểu vương trong mắt sẽ phải lĩnh hậu quả gì!”

Tiểu Thất vừa thấy cây roi trong tay Đông Phương Lôi Dẫn liền nhớ tới dấu vết truật mục kinh tâm (hãi mắt kinh tâm) trên thi thể Đàm Hoa.

Lúc ấy người này cũng bởi vì Đàm Hoa không theo liền tươi sống đánh chết, tuy rằng người này bình thường thoạt nhìn đoan chính nhưng thật không ngờ thủ đoạn tàn độc vô cùng.

Nội lực bị áp chế, một thân võ nghệ không đất mà dụng, nhưng khi thấy Đông Phương Lôi Dẫn lui sau mấy bước rồi giơ roi hung hăng huy hướng Lan Khánh, Tiểu Thất vẫn là phi thân bổ nhào tới trước mặt Lan Khánh, cắn răng vì hắn đỡ roi kia.

“Tiểu Thất!” Lan Khánh không biết tại sao Tiểu Thất lại nhào tới, hắn giận dữ gào một tiếng.

“Tiểu Thất, như vậy làm đau lòng tỷ tỷ a!” Đông Phương Lôi Dẫn cười nói.

Đối diện với Đông Phương Lôi Dẫn bởi vì dục hỏa mà biểu tình toàn bộ vặn vẹo trở thành miệng méo mắt xiêu, Tiểu Thất nhẫn đau, cắn răng cười nói: “Tiểu vương gia, tỷ tỷ của ta nếu có chỗ nào đắc tội ngài vậy hãy để đệ đệ ta chịu thay! Đầu nàng không minh mẫn, ngài đừng cùng nàng so đo!”

“Trần Tiểu Kê, ngươi làm cái gì?” Lan Khánh ở sau Tiểu Thất sâu kín hỏi.

Tiểu Thất không để ý tới Lan Khánh.

Hắn nhìn Đông Phương Lôi Dẫn, trong lòng chỉ có duy nhất một ý niệm, người phía sau là hắn muốn dùng cả đời bảo hộ, hắn tuyệt đối không để người này xảy ra nửa điểm ngoài ý muốn. Chốc lát nữa Kim Trung Báo Quốc sẽ xông tới, hắn hiện nay chỉ cần kéo dài chút thời gian không để người này chịu thương tổn, như vậy là được.

Đông Phương Lôi Dẫn nhìn Tiểu Thất điềm đạm đáng yêu nói: “Ta vốn muốn để ngươi lại hưởng dụng sau, ngươi thế nhưng nói muốn trước, vậy ta liền bắt đầu từ ngươi đi!”

Roi từ phía trái đánh xuống, mặt cùng ngực của Tiểu Thất lập tức nổi lên một trận hỏa lạt, nhưng quỷ dị chính là, bởi vì dược tính, đau đớn như vậy lại mang tới một cỗ tư vị tiêu hồn thực cốt khác.

Tiểu Thất thấp suyễn một tiếng, dùng nhãn tình ướt át nhìn Đông Phương Lôi Dẫn, vì tránh cho người này đem chú ý đánh trên người Lan Khánh, hắn phát ra một loại âm mũi chính mình nghe xong cũng thấy ghê tởm, âm điệu dinh dính mềm ẹo nói: “Tiểu vương gia, đừng dùng roi được không, Tiểu Thất sợ đau…”

Bộ dáng Tiểu Thất nhu nhược làm cho Đông Phương Lôi Dẫn thú tính đại phát, trong đầu sinh ra dục niệm tàn ngược, hắn hung hăng quất xuống hơn mười roi vào Tiểu Thất, Tiểu Thất cố chịu đựng, lại không thể nhìn thấy Lan Khánh phía sau dùng loại ánh mắt gì trông hắn.

Y sam thoát phá, da thịt lộ ra từng đạo từng đạo vết thương, Đông Phương Lôi Dẫn cực kỳ thích ngược càng đánh càng hưng phấn, hơi thở cũng trở nên thô kệch.

Mãi đến lúc Tiểu Thất vì chịu đựng đau đớn mà vô ý cắn đứt môi làm máu tươi đỏ chói chảy ra, dục niệm Đông Phương Lôi Dẫn đè ép đã lâu ùn ùn bộc phá, hắn ném roi, một phen ôm lấy Tiểu Thất muốn ném lên bàn thực hiện thú dục.

Tiểu Thất run lên, biết kế tiếp nếu không nghĩ được biện pháp né tránh sẽ thật sự bị khai bao. Khi Đông Phương Lôi Dẫn một tay hua rơi rượu mâm chén tách trên bàn đá trong đình, hắn cong chân muốn dùng lực đạp tới gốc con cháu người này, không ngờ bởi vì tư thế không đúng, vị trí lại không chuẩn, cái đạp kia căn bản không tới được nơi yếu hại, ngược lại còn bị Đông Phương Lôi Dẫn bắt lấy chân vặn mở đầu gối.

“Hắc hắc hắc…” Tiểu Thất cười dối trá.

Đông Phương Lôi Dẫn cũng cười. “Tiểu Thất a, ta còn tưởng ngươi tính tình ôn thuần, không nghĩ tới ngươi cùng tỷ tỷ ngươi ngang tài ngang sức, cư nhiên dám cả gan nhấc chân hành hung!”

Đông Phương Lôi Dẫn sỗ sàng sờ nắn chỗ kín chính mình, sau đó đưa tay vỗ vỗ khuôn mặt Tiểu Thất. “Đây chính là thứ đang đợi để cho ngươi sảng khoái, ngươi muốn đạp hủy nó, vậy đợi lát nữa ai tới cho ngươi hưởng thụ đây!?”

Đối với loại trêu ghẹo từ từ xâm phạm của Đông Phương Lôi Dẫn, Tiểu Thất rốt cuộc nhẫn không nổi, hơn nữa Đông Phương Lôi Dẫn một phen đánh vào thắt lưng hắn, rớt ra y sam hắn, biểu tình trên mặt Tiểu Thất cả kinh uốn éo, hắn chửi rủa ầm ĩ: “Con mẹ nó, ngươi là thứ quy đản Đông Phương Lôi Dẫn, đánh đại gia ta còn dám nói những lời ghê tởm với đại gia ta! Ngươi nếu thật dám sờ mông đại gia ta, đại gia ta tuyệt đối sẽ kẹp cái thứ nghiệt căn của ngươi đến nát rụng, đứt rụng, về sau cả đời không thể dùng nữa! Cho cha ngươi chẳng những không còn nhi tử lại nhiều thêm một nữ nhân, kêu ngươi về sau làm thái giám, vĩnh viễn chỉ có thể ngồi chồm hỗm đi tiểu!”

Đông Phương Lôi Dẫn không ngờ tới Tiểu Thất lại nói ra những lời thô bỉ như vậy, hắn sửng sốt. Tiểu Thất vừa vặn quơ được cơ hội vội vàng đá một cước, lúc này vị trí vừa chuẩn trực tiếp đá trúng phía trên cái gốc rễ con cháu đã căng ra đến mức không thể căng hơn.

“A a—” Địa phương nguyên bản vận sức chờ phát động bị tàn nhẫn đạp mấy cái, Đông Phương Lôi Dẫn đau trào nước mắt, hắn liên tục thối lui vài bước, hai tay ôm lấy nghiệt căn, đau đớn đến mức trên mặt vẫn giật giật.

Tiểu Thất lập tức xoay người ngã xuống bàn, bò vài cái muốn nhanh chóng bò thoát ra khỏi địa phương nguy hiểm này.

“Trần Tiểu Thất, ngươi dám đá bản tiểu vương!” Đông Phương Lôi Dẫn rống giận, một tay vỗ vỗ yếu hại, một tay hướng ra bắt lấy Tiểu Thất.

“Ô a a a a—” Tiểu Thất cuồng kêu. Má ơi, cứu mạng a! Ta không muốn mặt sau bị khai bao a a a a a!

Tiểu Thất vừa kêu rên vừa mãnh liệt bò tới phía trước, ngay tại thời điểm Đông Phương Lôi Dẫn cầm lấy y lĩnh của hắn, hắn một chiêu kim thiền thoát xác từ trong xiêm y chui ra, y phục toàn bộ lưu lại cho Đông Phương Lôi Dẫn, chính mình chỉ còn mặc một tiết khố màu trắng trên người, sau đó bò lên, liều mạng lao tới trước.

Nhưng chạy chưa được hai bước, một cây roi huy đến cuốn lấy thắt lưng hắn, cứng rắn kéo hắn trở về.

“Oa a a a a a—-” Tiểu Thất kêu thảm, ngã nhào trên đất.

Lan Khánh cưỡng ép chính mình đứng lên ra sức chạy về phía Đông Phương Lôi Dẫn, xuất thủ ngăn cản. “Đông Phương Lôi Dẫn, ngươi dám cả gan động tới một sợi tóc gáy của hắn xem!”

Song Đông Phương Lôi Dẫn lại như có thừa sung mãn một bên đối phó Lan Khánh, một bên tha Tiểu Thất về.

Ngã lộn trên mặt đất, thanh âm tựa như tiếng đồ sứ vỡ vụn rơi vào lỗ tai Tiểu Thất.

“Sư huynh cứu mạng a, sư phụ cứu mạng a! Quan Thế Âm Bồ Tát Như Lai Phật Tổ, mau mau cứu ta a!” Tiểu Thất loạn rống loạn kêu một trận.

Ngay lúc này, một cỗ u hương khinh khinh đạm đạm truyền đến, lực roi phía sau quấn lấy hắn đột nhiên yếu bớt, Tiểu Thất sửng sốt mở to mắt mới phát giác chính mình đang kéo theo bồn hoa trân quý hiếm lạ độc nhất thế gian kia – gốc “nguyệt hạ mỹ nhân” đỏ như máu.

***

*đề khí: đưa khí từ đan điền lên cao có tác dụng làm thân thể nhẹ nhàng, ngược lại là trầm khí nén khí xuống đan điền.

*kim phong dục lộ một lần gặp mặt, nhân gian kề cận mấy ai sánh cùng : cái này là biến tấu từ câu thơ trong Thước Kiều Tiên của Tần Quán (秦觀):

鵲橋仙

纖雲弄巧,
飛星傳恨,
銀漢迢迢暗度。
今風玉露一相逢,
便勝卻人間無數。

柔情似水,
佳期如夢,
忍顧鵲橋歸路!
兩情若是久長時,
又豈在朝朝暮暮? ,

Thước kiều tiên

Tiêm vân lộng xảo,
Phi tinh truyền hận,
Ngân Hán điều điều ám độ.
Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng,
Tiện thắng khước nhân gian vô số.

Nhu tình tự thuỷ,
Giai kỳ như mộng,
Nhẫn cố thước kiều quy lộ!
Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì,
Hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ ?

Dịch nghĩa
Từng đám mây màu nhỏ khoe đẹp
Sao bay truyền cho nhau nỗi hận
Sông Ngân vời vợi thầm vượt qua
Gió vàng móc ngọc một khi gặp nhau
Hơn hẳn bao lần ở dưới cõi đời

Tình mềm tự nước
Hẹn đẹp như trong giấc mơ
Không nỡ nhìn cầu Ô Thước là lối về
Hai mối tình đã thật sự là lâu dài
Há đâu cứ phải gặp nhau chiều chiều sớm sớm.

Dịch thơ

Thước kiều tiên (Người dịch: Nguyễn Xuân Tảo)

Mây viền khoe đẹp,
Sao bay đưa hận,
Thầm qua sông Ngân vời vợi.
Gió vàng, móc ngọc một gặp nhau,
Hơn biết mấy người đời gần gụi.

Tình mềm tựa nước,
Hẹn đẹp như mơ,
Cầu Thước nhìn về ngại nỗi.
Hai tình ví phỏng mãi lâu dài,
Đâu cứ phải mai mai tối tối.

Thước kiều tiên (Người dịch: Phi hoa phi tuyết)

Âm thầm quá bước Ngân hà
Sao bay gửi hận mây hoa khoe màu
Gió vàng sương ngọc tìm nhau
Đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng
Nhu tình mộng đẹp tương phùng
Ngậm ngùi chẳng nỡ ngoảnh trông thước kiều
Tình xưa nếu mãi còn yêu
Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau

Kim phong, ngọc lộ trong câu thơ này là gió vàng (theo ngũ hành, kim thuộc phía tây tượng trung cho mùa thu, nên gió vàng là chỉ gió thu) và bạch lộ (sương thu), ám chỉ vào đêm thất tịch mùa thu 7-7 âm lịch ngưu lang chức nữ gặp nhau trên cầu Ô Thước-Cầu hỉ thước tiên. Ngưu lang chức nữ bản Trung Quốc và bản Việt Nam không giống nhau lắm nhưng đều có cái kết là Ngưu lang Chức nữ bị chia cắt mỗi năm chỉ có thể gặp nhau một lần vào đêm thu.

Tự Từ đã đổi Ngọc lộ thành Dục lộ =.=!, biến một thứ mỹ miều thành dâm dục *hãn*

***

Gà vẫn chưa chín!

Gà vẫn chưa chín!

Xin đừng kích động!

Xin đừng kích động!