Khánh trúc nan thư chi nguyệt hạ mỹ nhân (thượng)/chương một (2)

Posted on Tháng Sáu 12, 2010 bởi

33


Tác giả: Tự Từ

Người dịch: QT

Biên tập: Sa Vũ

Beta: Redfox

Sắc trời đã tối, Lan Khánh lại uống chút rượu nói chút chuyện, còn Tiểu Thất nơm nớp lo sợ bồi một bên đáp lời, thẳng đến lúc Lan Khánh có vài phần say men, hai người mới đứng lên, chuẩn bị trở về nha môn.

“Tiểu Trư đâu?” Lan Khánh nhìn phải rồi lại nhìn trái, mới vừa rồi buông dây, Triệu Tiểu Trư đã không biết chạy đi nơi nào.

Tiểu Thất nghe vậy, lập tức thổi khẩu tiếu (còi miệng ‘___’), bụi cỏ cách đó không xa giật giật, một khỏa đầu heo dò xét đi ra, “hầu hầu” hai tiếng.

“Tiểu Trư trở về!” Tiểu Thất gọi.

Triệu Tiểu Trư lúc này mới chạy đến bên chân Tiểu Thất, sau đó Tiểu Thất đem sợi dây trao cho Lan Khánh, Lan Khánh gật đầu, Tiểu Thất diệt lửa, hai người một heo mới nhân ánh trăng chậm rãi di chuyển về thành.

“Tiểu Trư có ngươi giáo rất biết nghe lời a!” Đi dọc theo bờ suối, Lan Khánh đột nhiên nói như vậy.

“Đây đều là nhờ phúc khí của sư huynh, heo là được một phần linh khí của sư huynh mới thông minh linh xảo như vậy, chỉ dạy hai ba lần liền cái gì cũng đều thông hiểu.” Tiểu Thất nịnh nọt nói.

“Hừ!” Lan Khánh cười một tiếng. Lời Tiểu Thất vào lỗ tai hắn bao giờ cũng thập phần dễ chịu. Kỳ thực người khác cũng biết đối với hắn nói mấy lời êm tai, nhưng nghe tới nghe lui, vẫn chỉ người này hợp tâm ý hắn.

Lan Khánh đang muốn nói tiếp thì sợi dây trong tay đột nhiên bị kéo căng, Tiểu Trư đi ở tiền phương hai người đột nhiên xông nhanh tới trước, sau đó lại dừng một chút, ngửi đông ngửi tây, quay đầu lại dùng cặp mắt nhỏ thoáng qua Lan Khánh cùng Tiểu Thất.

“Làm gì?” Lan Khánh hỏi Tiểu Trư.

“Hầu hầu” Tiểu Trư ứng thanh.

“Ngươi còn muốn ăn chân gà?” Lan Khánh hỏi: “Không nói sớm một chút, chân gà còn lại ta đã sớm nuốt vào bụng rồi, hiện nay muốn nhổ ra cho ngươi cũng quá muộn.”

“Hầu hầu hầu…” Tiểu Trư lại kêu vài tiếng.

“Bảo Tiểu Kê bắt gà nữa hả? Nhưng chúng ta phải về nha môn.” Lan Khánh nói với Tiểu Trư: “Ngươi đừng quấy, chút về ta sẽ vào trù phòng tìm Tiểu Lan Hoa sốt chân gà cho ngươi ăn.”

“Hầu…” Tiểu Trư ứng thanh, tiếp theo cũng không quản sợi dây thít chặt liền giơ chân xông tới trước.

“A? Không muốn ăn gà trong lồng, chỉ muốn gà rừng hả?” Lan Khánh sụt sịt hút nước miếng. “Đúng vậy đúng vậy, ta cũng hiểu được gà rừng ngon hơn, thịt săn chắc cũng đã răng hơn, lại còn vừa thơm vừa béo lại ngọt.” Tiếp theo người liền chạy theo heo lệch khỏi đường về nha môn.

Tiểu Thất ở bên nghe một người một heo đối thoại, vẻ mặt một mảnh hắc tuyến, nếu không phải đã biết Lan Khánh tẩu hỏa nhập ma điên điên khùng khùng, hắn thật cho rằng người này bản lĩnh quá cao, có thể cùng heo rừng nói chuyện.

“Sư huynh, trời cũng tối rồi, đừng… chơi nữa, nên trở về nha môn đi ngủ!” Tiểu Thất cũng chạy theo Lan Khánh.

Lan Khánh quay đầu lại ra lệnh: “Ngủ ngủ, ngươi suốt ngày chỉ biết ngủ. Hiện nay bọn ta muốn đi bắt gà rừng, không cho ngươi ngủ, phải theo bọn ta đi bắt.”

“Ai…” Tiểu Thất bất đắc dĩ đành tiếp tục chạy theo. “Đây là ven suối, ven suối nào có kê a…”

“Mũi Tiểu Trư rất tinh, nó có thể tìm ta và ngươi, đương nhiên có thể tìm thấy gà. Đừng làm ồn, gà đều bị ngươi dọa chạy mất.” Lan Khánh hờn giận hô thanh.

Nếu người ta đã nói như vậy, Tiểu Thất cũng đành ngậm miệng, theo đuôi bọn họ chạy dọc theo dòng suối nhỏ.

Kết quả Tiểu Trư chạy một lúc lâu rồi từ từ chậm lại. Nó ngửi đông hít tây, cuối cùng đứng ở trước bụi cỏ lau cao bằng người, quay đầu lại nhìn Lan Khánh một chút, sau đó chui vào.

Lan Khánh lập tức theo Tiểu Trư chui vào bụi cỏ, nhưng đầu mới tham tiến hơn phân nửa, thân hình đã khựng lại, ngừng không tiến.

“Làm sao vậy?” Tiểu Thất phát giác có điểm khác thường lập tức chạy về phía trước, cũng thăm dò sau bụi cỏ.

Cảnh tượng tiếp theo trước mắt khiến Tiểu Thất ngây ngẩn đực mặt ra.

Suối nước róc rách lóe ra hào quang dưới ánh trăng, một thân người ngã trên tảng đá bên dòng suối, khuôn mặt hướng xuống phía dưới, tóc tai rối bời, y phục trên người bị xé rách, một vệt máu đỏ thẫm dính đầy thân bạch y.

Tiểu Thất cả kinh, vốn định đi tới tham xét mạch môn đối phương nhưng lại nghe thấy Lan Khánh dùng thanh âm băng lãnh nói: “Khỏi cần xem, ngực không còn phập phồng, thi thể cũng đã cứng, hẳn là đã tắt thở một thời gian.”

Triệu Tiểu Trư ngồi ở dưới đất, tiểu nhãn tình vô tội trông chủ nhân nó.

Gió thổi qua giữa trời tháng bảy nhưng lại lạnh lẽo như thanh âm Lan Khánh.

Trong nha môn có một địa phương Thi Vấn cấp cho Lan Khánh làm nghiệm thi sở (chỗ khám nghiệm tử thi), nằm ở bên tam ban ban phòng, dựa vào tường vây của tiểu viện, thường ngày không có việc gì đều đun thảo dược gồm tạo giác hòa cùng thương truật để khử mùi thi thể thối rữa.

Tiểu Thất khiêng cỗ thi thể kia trở về, đem đặt trên đài gỗ trong nghiệm thi sở, không cẩn thận bị rạch một chút.

“Ai…” Hắn thu ngón tay, phát giác nguyên lai là đầu ngón bị cắt, lại nhìn thi thể, lúc này mới thấy cánh tay người chết có một đoạn bị chặt đứt rụng lồi ra ngoài mặt da, chính thứ này khi nãy cắt phải hắn.

Tiểu Thất lắc lắc tay, không có để ý tới điểm tiểu thương ấy, hắn trước đi ra bên ngoài gọi người báo cáo việc nhặt được thi thể cho Thi Vấn, tiếp theo liền trở về nghiệm thi phòng, cũng không phát hiện máu của bản thân vừa rồi dính trên thi thể đã chậm rãi tan vào đoạn xương đối phương, chỉ còn lưu lại một vòng nhàn nhạt màu hồng sáng.

Nhãn tình Tiểu Thất thủy chung dừng ở trên người Lan Khánh.

Lan Khánh bình thường điên điên, vậy mà hôm nay một đôi mắt thanh trong tỏa sáng, rửa tay xong liền bắt đầu lật mở y phục thi thể, thần tình cùng thái độ chuyên chú khiến Tiểu Thất tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Lan Khánh bận rộn, Tiểu Thất ở bên cạnh trông hắn làm việc.

Lan Khánh sách một tiếng cả giận nói: “Đừng dựa gần quá, che mất ánh sáng!”

“A, a!” Tiểu Thất sờ sờ mũi lui ra phía sau từng bước, tránh tái làm Lan đại giáo chủ tức giận.

Lan Khánh đem y sam thi thể cởi ra, vết thương tràn ngập, nhiều đến nỗi khiến Tiểu Thất không đành lòng nhìn tiếp. Hắn thoáng liếc qua dáng dấp thiếu niên, dung mạo phản chiếu trong mắt khiến hắn than thở: “Trông thể cốt chỉ mới vừa bắt đầu phát triển, không quá mười bốn mười lăm tuổi.” Sau khi tường tận khuôn mặt kia, hắn lại lắc đầu: “Trông dáng dấp xinh đẹp này, mặt tựa phù dung, mày tựa liễu rủ, lúc còn sống hẳn là một thiếu niên thanh tú. Nếu thêm mấy năm nữa trên đời này cũng không có mấy người so sánh được…”

Lan Khánh liếc Tiểu Thất, nghĩ người này sao lại thanh nhàn như vậy. Trong khi bản thân bận bịu vô cùng, tên kia lại nhởn nhơ nhìn mình làm việc. Tiếp theo hắn thuận nói: “Bên cạnh có văn phòng tứ bảo cùng thi đơn, tự mình lấy nghiên mực giấy bút, ta niệm cái gì thì nhất nhất ghi lại.”

“A?” Tiểu Thất vô cùng kinh ngạc.

“A cái gì?” Lan Khánh nói: “Bảo ngươi làm chút chuyện cũng không được sao?”

“Không không không, đương nhiên được.” Tiểu Thất sờ sờ mũi liền chạy tới giả bộ mài mực, cầm lấy giấy bút, tái trở lại bên người Lan Khánh.

Lan Khánh gỡ sợi tóc dính trên mặt thiếu niên, hai tay ở trên cao từ từ đè xuống, vừa ấn vừa nói: “Viết, xương ngực, tay trái đều gãy.”

“A.” Tiểu Thất viết viết viết.

Lan Khánh một bên sờ một bên nói: “Ngực bụng có máu bầm, mặt có vết thương.”

Hắn ngừng một chút, nhìn kỹ vết thương rồi nói: “Lằn roi nhàn nhạt cùng vết thương do đánh đập.”

Tiếp theo lại xem xét, tách miệng thiếu niên nói: “Mặc dù phát hiện ở bên dòng suối nhưng trong miệng không có cát, bụng cũng bằng phẳng, không có tích tụ nước suối.”

Sau đó Lan Khánh cầm tay thiếu niên giơ lên, dùng kẹp nhỏ lấy ra một thứ gì đó từ trong móng tay, tỉ mỉ quan sát rồi nói: “Trong móng tay có một mảnh huyết nhục, chắc hẳn trong lúc giãy giụa đã cào rách từ trên người hung đồ.”

Lan Khánh dừng lại, suy nghĩ một chút: “Người này không phải trượt chân sa xuống nước, vết thương màu da đều tươi đẹp, vả lại huyết hoa nhiều như vậy đều là do bị thương trước khi chết, xem ra là bị người dùng roi cùng thủ cước đánh đập, làm nhục đến chết.”

Tiểu Thất nghe đến bốn chữ “làm nhục đến chết”, đột nhiên phát run. Hắn cau mày nói rằng: “Hài tử này mới vài tuổi a, lớn lên lại hảo như vậy, ai hạ thủ nổi thật sự là…”

Nghe Tiểu Thất cứ luôn miệng tán dương thi thể trên đài, cũng không biết là ngại ồn ào hay làm sao, Lan Khánh rốt cuộc ngẩng đầu lặng lẽ trông Tiểu Thất.

“Ách…” Tiểu Thất ngậm miệng, không dám tiếp lời.

Lan Khánh lạnh lùng hừ một tiếng, hai tay lần xuống đến chỗ đầu gối thiếu niên, hắn trông thất vết thương hai bên đùi, mi đầu từ từ dựng lên.

“Làm sao vậy?” Đáng lẽ không nên nói chuyện nhưng Tiểu Thất phát giác sắc mặt Lan Khánh không tốt nên vẫn lên tiếng hỏi.

Lan Khánh không để ý đến Tiểu Thất, tiếp theo hắn lật thi thể lại, ánh mắt dừng lại ở vết bầm tại song mông, sau đó tách chúng ra, thì thầm: “Giang xử* bị xé rách…”

Tiếp theo ngón tay duỗi ra đưa vào bên trong, lấy ra một khối máu hồng sắc cùng bạch sắc ngưng kết.

Thấy thứ uế vật này, khuôn mặt Lan Kháng thoáng xanh thoáng trắng, thần sắc biến hóa bất định, đến lúc hắn mở đôi môi muốn nói ra kết quả khám nghiệm, cổ họng nhất thời không cách nào phát ra âm thanh.

“Giang xử bị xé rách, sau đó thế nào?” Tiểu Thất ghi chép xong xuôi rồi hỏi.

“…” Lan Khánh không nói. Ánh mắt của hắn từng chút từng chút u ám đi, thần tình cũng dần dần hóa thành hung ác hiểm độc, tại thời điểm ngón tay vân vê thứ hồng bạch giao tạp kia, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên một hình ảnh mơ hồ, hàn khí từ gan bàn chân dâng lên toàn thân.

Kẻ nào… vận hoàng bào cửu trảo kim long tiên hoàng sắc tú… còn ai… bị đặt dưới nam nhân kia?

Thanh âm nức nở nhỏ vụn vang vọng cả đêm. Giãy giụa thế nào cũng không thoát. Mong mỏi thế nào đêm cũng không qua. Là ai cứ liên tục giày vò ai… ?

Thứ công cụ sắc bén hỏa nhiệt kia, hoàng bào nam nhân mỉm cười vô sỉ gọi người nọ.

Một tiếng lại một tiếng nói lên yêu thích cỡ nào, một tiếng lại một tiếng kêu: “Khánh Nhi của trẫm…”

Của trẫm… của trẫm… Khánh Nhi của trẫm…

“Không…” Thanh âm quanh quẩn trong đầu như một thứ gai nhọn hung hăng đâm chích vào tâm Lan Khánh, khiến hắn vô pháp khống chế toàn thân.

Tiểu Thất thấy Lan Khánh không biết vì sao thần tình đột biến, lệ khí quanh thân bỗng tăng vọt, ngũ trảo đặt trên mông thi thể nắm mạnh, năm đầu ngón tay hãm sâu vào trong da thịt thi thể, Tiểu Thất ngây ngốc rồi vội vàng hô thanh: “Sư huynh!”

Nhưng còn chưa dứt lời, Lan Khánh bị thanh âm dẫn dắt chậm rãi nghiêng đầu, thật sâu nhìn hắn.

Ánh mắt kia phảng phất dáng vẻ của ác quỷ từ trong luyện ngục đi ra, mắt hóa đỏ thẫm, tầm mắt dán chặt trên mặt hắn, nham hiểm hung ác trông hắn.

Tâm Tiểu Thất run lên, nhịn không được nuốt nước miếng, thối lui từng bước.

Hắn vẫn nghĩ Lan Khánh đến đêm trăng tròn mới phát bệnh, nhưng vội vã bấm đốt ngón tay tính toán thì hôm nay mới là mười bốn mà thôi, chưa đến ngày, vì thế vừa khẩn trương vừa bối rối hỏi: “Làm… Làm sao vậy… Vì sao cứ nhìn ta?”

Ánh mắt Lan Khánh đục ngầu, đầu tiên hắn mê hoặc trông Tiểu Thất, cho đến khi khuôn mặt Tiểu Thất cùng minh hoàng thân ảnh trong đầu chồng chéo lên nhau, lửa giận thoáng cái thiêu đến cửu trọng thiên.

Lan Khánh căm hận gào: “Ta không phải của ngươi, không phải của ngươi!” Ngay sau đó liền dùng tư thế sét đánh không kịp bưng tai hướng Tiểu Thất công tới.

Tiểu Thất không hiểu Lan Khánh lại nổi điên cái gì, hắn vội vàng ném giấy bút trong tay về phía Lan Khánh, cước đạp khinh công cấp tốc chạy khỏi truy đuổi. Nhưng công phu của Lan Khánh dù sao cũng cao hơn Tiểu Thất nhiều lắm, Tiểu Thất chạy chưa được hai bước đã bị Lan Khánh túm được áo kéo trở về.

“Gọi đi, tại sao không gọi?” Lan Khánh bóp lấy cổ Tiểu Thất, gắt gao nhìn chằm chằm hắn, dùng tiếng nói âm trầm khiến người rét run nói: “Sao thế, ngươi không phải nói ta là của ngươi sao? Một mực ở bên tai ta gọi, một mực ở bên tai ta gọi…Thế nào… Tại sao lại không nói…Hả?”

“Không, không… Ngươi không là của ta… Khụ… Ta chưa từng nói qua lời này a… Sư huynh ngươi nhận lầm người… phải không… ?” Trong nhất thời thở ra thì nhiều hít vào thì ít, cả người Tiểu Thất đều sắp mất đi tri giác, hắn ba chân bốn cẳng muốn đem tay Lan Khánh đang đè ép trên cổ đẩy ra, nhưng như thế nào cũng làm không được.

“Nhận lầm người?” Lan Khánh đem Tiểu Thất túm đến trước mặt soi thật kỹ, thình lình quát lớn: “Ta không nhận sai, Đông Phương Khách, tên cẩu hoàng đế!”

Tiểu Thất nghe thấy cái tên đã lâu không nhắc tới, cả người mãnh liệt phát run, ngay tại lúc này, Lan Khánh hung hăng đẩy hắn ngã văng ra  ngoài.

Tiểu Thất khiếp sợ, ở trên không trung lộn vòng mấy cái, nhưng ngay khi vừa rơi xuống đất liền bị Lan Khánh lại một cước đá bay đến trên đài gỗ đặt thi thể.

Theo đà, hắn liền rơi xuống phía trên thi thể, đi liền với rơi là cùng kẻ ít nhất đã chết hai ngày, hai người mặt hướng mặt, môi hướng môi, đụng cùng một chỗ.

Mùi hôi thối từ trên thân người chết truyền đến gọi người không thể khen nổi chút gì, Tiểu Thất cuống cuồng đứng dậy, cúi đầu liếc nhìn khuôn mặt thiếu niên thanh bạch thê thảm, trong bụng một trận phiên giang đảo hải (cuồn cuộn sóng trào), thiếu chút nữa phun ra.

“Hộc ── ”

Trắc mắt thấy Lan Khánh lần thứ hai tiến đến chỗ hắn, mặc dù thụ đòn nghiêm trọng, nội phủ đau buốt vô cùng, nhưng hắn cũng không dám ngừng nghỉ, trong chốc lát lập tức trở mình khỏi đài, tay thò vào trong ngực đào đào móc móc, chân cấp tốc chạy trốn ra ngoài.

“Mê dược mê dược, mê dược ngươi ở nơi nào?” Tiểu Thất vừa run rẩy vừa kêu.

Để đề phòng Lan Khánh phát điên, hắn bình thường đều mang trên người mê dược siêu mạnh do sư đệ sở chế cho hắn hộ thân, nhưng hôm nay một hồi căng thẳng, hơn mười cái nhân bì diện cụ cùng dược thủy dùng dịch dung đều đã lôi ra, vẫn không thấy hình bóng mê dược.

Không biết thứ gì bỗng nhiên bay tới trúng chân Tiểu Thất làm hắn ngã gục.

Mới một hồi công phu mà thôi, Lan Khánh di chuyển tới trước mặt Tiểu Thất, bóng người phủ lên đỉnh đầu hắn.

Tiểu Thất run rẩy ngẩng đầu, người trên đỉnh kia không cười, cả khuôn mặt mang đầy sát khí, thật sâu trông hắn.

“Sư huynh. . .” Tiểu Thất ấp úng hai tiếng.

“Ta giết ngươi ── ”

Tiếp theo. . .

“Không nên a a a ──” Tiểu Thất cảm giác cả người lại bay lên lần nữa, kèm theo đó là cổ họng phát ra tiếng kêu thảm thiết. Bị ném tới cửa sổ, cửa sổ vỡ nát, hắn rụng rầm xuống mặt đất, Lan Khánh dùng đến mười thành lực, dư lực khiến hắn đau đớn lăn lộn hai vòng, muốn bò dậy cũng bò không nổi.

“Nãi nãi cá hùng…” Tiểu Thất nhổ ra một bụm máu, thấp giọng kêu rên.”Đại gia ta với ngươi không oán không thù, cho dù có thù cũng là việc một trăm tám mươi năm trước, ngươi có cần phải mỗi lần phát bệnh liền chăm sóc đại gia ta chu đáo như vậy không . . . Hộc. . .” Lại phun ra một búng máu nữa.

Bình mê dược từ trong lòng “khuông” một tiếng rớt ra, Tiểu Thất vươn tay toan chụp lấy, nhưng chậm một bước, chỉ có thể nhìn cái bình lăn càng ngày càng xa, lăn tới tận hành lang bên kia.

Tiếng động từ nghiệm thi phòng vang lên trong ban đêm tĩnh lặng có vẻ quá lớn, chốc lát liền dẫn dụ sự chú ý của tam ban nha dịch.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Từ ban phòng có người chạy ra, thấy tình huống, lại gào to một tiếng chạy vào.”Tiểu Đầu Nhi lại không bình thường!”

Tiếp theo mấy bộ khoái cầm đầu nha môn, “Kim trung báo quốc”, cấp tốc chạy ra.

Lý Trung thấy Tiểu Thất gặp nạn, vội vàng lôi kéo hắn trốn phía sau, không để cho Lan Khánh một cước dẫm nát mặt Tiểu Thất khiến cho khuôn mặt hắn vốn chẳng ra sao càng thêm hỏng bét.

Ba người còn lại kinh hoàng song vẫn vây quanh Lan Khánh, nhưng bởi vì đánh không lại Lan Khánh, tâm lý đều là thất thượng bát hạ (hoang mang rối bời).

“Mê dược lăn đến hành lang bên kia, ai đi nhặt cứu mạng a!” Tiểu Thất đem hết khí lực từ khi bú sữa mẹ hô ầm lên.

Trần Báo nhanh nhẹn nhất nên vừa nghe Tiểu Thất nói thế liền phi thân nhào tới, nhặt bình thuốc lên, sau đó đánh khai nút bịt, dùng lực đem toàn bộ thuốc bột vẩy lên mặt Lan Khánh.

Tiểu Thất ngẩn người, sau đó tê tâm liệt phế kêu gào: “Trần Báo, đầu óc ngươi bị phá hủy hay sao mà vẩy nhiều như vậy? Nãi nãi cá hùng, ta cũng chỉ còn một bình thôi…!”

“A?” Trần Báo quá đỗi sửng sốt.

“Ha thu—” Đại ma đầu trong cơn cuồng phát hắt hơi một cái, âm ngoan liếc nhìn Tiểu Thất, bước đi tái muốn hướng tới hắn làm cho tất cả đều cả kinh.

Nhưng đúng lúc này, thân thể Lan Khánh đột nhiên lay động hai cái, sau đó mềm nhũn ngã xuống.

“Mau đỡ Tiểu Đầu Nhi!” Đinh Kim quát, An Quốc bên cạnh hắn tức khắc bổ nhào tới trước, thận trọng đỡ lấy Lan Khánh đang bị dược tính mê đảo.

Lan Khánh ra sức trợn lớn mắt, cuối cùng vẫn thủy chung không địch nổi dược lực, cặp con ngươi đỏ tươi nhắm lại.

Không lâu sau, tiếng thở nhè nhẹ vang lên.

Tâm tư mọi người treo ngược, lúc này mới thoáng buông xuống.

Advertisements