Khánh trúc nan thư chi nguyệt hạ mỹ nhân (thượng)/chương một (1)

Posted on Tháng Sáu 8, 2010 bởi

33


Tác giả: Tự Từ

Người dịch: QT

Biên tập: Sa Vũ

Beta: Redfox

Vùng đất ven Tây Nam có một tiểu huyện tên là Quy Nghĩa.

Quy Nghĩa huyện này cho đến nay dân phong chất phác, bách tính lương thiện, nhưng sớm trước đây không phải như vậy.

Quy Nghĩa huyện trước đây thượng tham hạ hủ, dân chúng lầm than. Cho đến nửa năm trước, một vị huyện lệnh “Thi Vấn” thanh liêm chính trực đến, chỉnh trị tham hủ, quét sạch trên dưới, lại thêm sư gia “Nam Hương” đa mưu túc trí thận trọng, tứ đại bộ khoái võ công trác tuyệt “Kim Trung Báo Quốc” cùng ngỗ tác “Thi Tiểu Hắc” kỹ thuật khám nghiệm tử thi siêu quần chung sức phụ tá, mới mang tới cho huyện dân một cuộc sống bình ổn an cư lạc nghiệp.

Cũng bởi vì huyện lệnh Thi Vấn này thanh như nước, minh như gương, thương dân như con, kết quả trên làm dưới theo, toàn bộ quan sai trong Quy Nghĩa huyện đều lấy Thi Vấn làm gương, mọi người trong nha môn đều được bách tính tôn kính cùng yêu quý.

Từ đó về sau, toàn bộ Quy Nghĩa huyện an hòa nhạc lợi, quan dân hòa hợp, bách nghiệp phồn thịnh hướng quang vinh.

Quy Nghĩa huyện bình tĩnh tường hòa như vậy cũng đồng nghĩa với việc nha môn quan sai ngày thường vất vả cực nhọc.

Nha môn phân thành ba ban: trạm ban tạo đãi, tráng ban dân tráng cùng khoái ban bộ khoái.

Tạo đãi phụ trách công tác trong nha môn. Tráng ban dân tráng là bách tính phục lao dịch, có lúc tu sửa cầu đường, có lúc lại trợ giúp bộ khoái tuần tra. Khoái ban bộ khoái gánh vác an nguy của bách tính, thực hiện công tác tuần tra trong thành cùng bắt giữ tội phạm.

Một ngày đêm của nha môn bắt đầu từ tiếng gõ mõ lúc trời mờ mịt chưa sáng.

Giờ mão, thanh âm gõ mõ ngân vang trong gió mát tinh mơ, Lan Khánh ở trên giường bỗng mở mắt đứng dậy rời giường.

Gian nhĩ phòng bên cạnh truyền tới tiếng ngáy pho pho, Lan Khánh mới tỉnh ngủ còn chút mơ hồ, trong tâm suy nghĩ như thế nào lại có tiếng ngáy, hắn đi tới trước bàn rót chén nước, uống xong một ngụm liền như chợt nhớ tới cái gì liền chạy sang nhĩ phòng, thẳng đến trước giường người nọ mới dừng lại.

Người ngủ trên giường trong nhĩ phòng, thân thể giương ra như hình chữ “đại”, khò khè ngáy rung trời.

Trên mặt vừa xấu vừa bỉ của hắn có một vết sẹo dài thật dài, nhưng đó là giả, bởi vì mặt kia thật ra là nhân bì diện cụ. Chỉ là nếu như bóc nhân bì ra, phía dưới càng có nhiều sẹo hơn, đó chính là thật, nghe nói bị thương lúc niên thiếu.

Lan Khánh cứ mải trông Tiểu Thất ngủ ngay cả mõ thanh cũng không nghe thấy, trong lòng buồn bực, thật sự có thể ngủ tốt vậy sao?

Sự tình của nha môn nhiều như vậy, ngày hôm nay bọn họ còn phải tuần thành, hơn nữa hết thành đông còn có thành tây, người này đến giờ còn chưa tỉnh, để chậm trễ là muốn cha hắn đánh bản tử sao?

Tiểu Thất ở trên giường vân vê mũi, nghiêng người, khuôn mặt hướng ra ngoài ngủ càng thêm say. Lan Khánh tròng mắt đảo vòng quanh hô thanh: “Tiểu Kê, dậy đi!”

Nhưng Tiểu Thất ngay cả đáp lại cũng không có, vẫn mặc nhiên khò khò khè khè.

Lan Khánh từng bước tiếp cận, cúi đầu trông khuôn mặt Tiểu Thất ngủ. Cái bóng buông xuống mặt Tiểu Thất, Lan Khánh động động, ảnh liền giật giật, Tiểu Thất vẫn không tỉnh.

Nhìn Tiểu Thất ngủ miệng mở to, dáng dấp không phải quá hảo khán, vả lại một điểm cảnh giác cũng không có, thập phần thả lỏng say sưa.

Lan Khánh đi ra khỏi nhĩ phòng xem giường mình, lại đi vào nhĩ phòng sờ sờ giường Tiểu Thất, rõ ràng chất vải đệm chăn đều là của bản thân khá hơn, ván giường cũng hơn nốt, như thế nào hắn lại có thể ngủ sâu hơn chính mình, ngủ đến lôi đánh cũng không tỉnh.

Ôm nghi hoặc, Lan Khánh suy nghĩ một chút, sau cùng xốc chăn Tiểu Thất nằm xuống.

Hắn ngủ ở bên người Tiểu Thất, nghe tiếng ngáy của người kia, trông thấy bên mặt có thể nói là rất xấu, vậy mà kỳ quái lại chậm rãi buồn ngủ, chỉ là tiếng ngáy của Tiểu Thất có chút ồn ào.

Vươn tay kẹp mũi Tiểu Thất bắt Tiểu Thất dùng miệng hít khí, nhưng tiếng ngáy vẫn không ngừng.

Hắn lại đẩy Tiểu Thất, Tiểu Thất cũng không biết đang mộng cái gì, con mắt hé mở, miệng chép chép vài ba cái, thì thào niệm: “Đại sư huynh…” Sau đó mang theo tiếu ý nhắm mắt lại.

“Ngươi rất ồn.” Lan Khánh ngủ ở bên cạnh nói.

“A…” Tiểu Thất lẩm bẩm, ngừng ngáy, lại tiếp tục ngủ.

Lúc này Lan Khánh mới thỏa mãn gật đầu, nhìn Tiểu Thất vài lần, ngón tay mân mê miệng vết thương trên má trái, rồi chậm rãi nhắm mắt theo Tiểu Thất chìm vào giấc ngủ.

Thời điểm tam bang vang lên, Tiểu Thất mới thong thả chuyển tỉnh, con mắt từ từ hé mở, miễn cưỡng ngáp một cái, đang suy nghĩ ngày hôm nay được ngủ thật tốt, không ai đến phá hắn. Nhưng mí mắt mở ra đến phân nửa, cảnh tượng tiếp theo trông thấy liền làm hắn sợ đến cả người mãnh liệt thụt lui, kinh ngạc không nói nên lời.

Một khuôn mặt đang ngủ trầm tĩnh an ổn ở ngay trước mắt hắn, chủ nhân của thụy nhan vốn đã có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, hiện nay ngủ còn mang một chút ngây thơ một chút khờ dại, thêm vào đó hai viền môi mọng đỏ khẽ mở, vạt áo buông ra để lộ xương quai xanh cùng non nửa lồng ngực tuyết trắng, khiến cho thứ kia nguyên bản sáng sớm rời giường rục rịch ngóc đầu thoáng chốc ầm ầm toàn bộ nhiệt liệt thiêu đốt.

“Đại, đại, đại sư huynh—” Tiểu Thất trông thấy Lan Khánh y sam không chỉnh nằm bên cạnh mình, thanh âm bỗng cất cao, khiếp sợ hô to.

Bách Lý Thất hắn thật sự là kẻ có sắc tâm nhưng không có sắc đảm, bình thường cho dù có người yêu thương nhung nhớ hắn cũng không động, huống chi người đang nằm đây là tiền ma giáo giáo chủ, đại ma đầu Lan Khánh có danh xưng “Độc thủ trích tiên”, trong nháy mắt có thể khiến kẻ khác tan thành tro bụi, càng không thể tùy tiện dâm đùa a!

Thanh âm kêu gào the thé chui vào tai Lan Khánh, nguyên bản được dịp ngủ ngon, Lan Khánh bị gọi như thế liền cau mày mở mắt.

Hắn dùng âm giọng mới tỉnh hơi chút khàn khàn khiến người mềm yếu, bất mãn nói: “Ở bên tai ta kêu cái gì? Ồn ào chết! Ngươi không muốn sống sao?”

Lan Khánh vừa mở miệng, Tiểu Thất lập tức co rút vào tường. Hắn mở miệng run rẩy hỏi: “Ngươi làm sao lại ngủ trên giường của ta?”

Lan Khánh nhàn nhạt nói: “Ân, không được sao? Vì sao ngươi có thể ngủ, ta lại không thể?”

“Đương nhiên không được— đây là giường của ta, ngươi nào có thể tùy tiện ngủ! Sẽ xảy ra chuyện a—” Tiểu Thất thê thảm kêu lên.

“Sẽ xảy ra chuyện gì?” Lan Khánh nhíu mi.

Tiểu Thất nghẹn một chút. “Là… cái kia…” Hắn lại càng co vào tường, liều mạng che giấu dị trạng nửa người dưới, cái mông chính là muốn toàn bộ thu tiến trong tường, vĩnh viễn không ra.

Lan Khánh liếc nhìn Tiểu Thất, mặc dù không có chủ định nhưng thoạt nhìn chính là yêu mị nhập cốt làm cho Tiểu Thất giật mình một trận.

Lan Khánh chậm rãi xuống giường, vừa đi vừa hỏi: “Giờ nào rồi?”

“Ách, mới vừa truyền đến tam bang.” Tiểu Thất trả lời.

“Cái gì? Đến tam bang sao?” Lan Khánh vừa nghe xong, lập tức nhào tới giường của mình, y phục trên tay lập tức khoác lên mình. “Tam bang kia chứng tỏ cha ta cũng đã khai đường. Tiểu Kê nhanh một chút, tùy tiện mặc thứ gì đó rồi cũng ta ra ngoài, không thể để muộn!”

Tiểu Thất ngẩn người, lúc này mới nhận mệnh bò xuống giường, hắt nước rửa mặt, một bên kẹp chặt hai chân một bên khom lưng nói: “Hôm nay không phải ngày xét xử cũng không phải ngày tố cáo, chỉ là tuần thành thôi, trì hoãn một chút cũng không sao.” Sau đó đem tạo sắc* quan phục nha môn mặc vào, bên hông buộc hồng yêu đái (thắt lưng), đi quan ngoa, chậm rãi rời khỏi nhĩ phòng.

“Nhanh lên một chút nhanh lên một chút, cho dù không thượng đường cũng không thể rề rà!” Lan Khánh vừa thấy Tiểu Thất đi ra, liền tóm lấy cổ áo hắn dùng sức chạy ra ngoài, chạy đến phân nửa đột nhiên nhớ tới cái gì, lại thẳng đến ổ nhỏ bằng gỗ dựng dưới tàng cây trong tiểu viện, ngồi xổm xuống dò xét bên trong.

Heo con cũng vừa tỉnh, đang giương tròng mắt nho nhỏ trông người thò đầu vào ổ. Đây là heo yêu của Lan Khánh, tên gọi Triệu Tiểu Trư.

Lan Khánh tháo dây buộc heo đặt lên tay Tiểu Thất, Tiểu Thất tiếp nhận, hai người một heo lúc này mới rời khỏi nội nha chạy đến tiền đầu.

“Hầu hầu—” Tiểu Trư kêu.

Hôm nay, lại là một ngày thật đẹp. Trời trong nắng ấm.

Đúng giờ mão, sau khi ký danh trong sổ ghi chép của nha môn cho thấy bản thân bắt đầu làm việc, Lan Khánh cùng Tiểu Thất dắt Tiểu Trư lên đường thực hiện nhiệm vụ tuần tra trong ngày.

Buổi sáng, trước tiên bọn họ vòng một lượt ở thành đông.

Thái bình thịnh thế, không có đại sự gì phát sinh, chỉ bắt được một tên tiểu tặc mà thôi.

Buổi trưa đem tiểu tặc về nha môn thì vừa vặn gặp huyện lệnh Thi Vấn, Thi Vấn khích lệ Lan Khánh một phen, điều này làm cho hắn rất cao hứng, buổi chiều tới thành tây, trên mặt còn mang theo ý cười.

Đảo một chuyến quanh thành tây, so bới thành đông còn yên bình hơn, ngay cả một tên trộm cũng không thấy. Đến gần chạng vạng tối, hai người bụng cũng đã đói, vừa vặn lại tới vùng ngoại thành, vì vậy Tiểu Thất bắt một con gà rừng trở về, dùng nước suối tẩy sạch, sau đó nổi lửa nướng ngay bên suối.

Lan Khánh buông dây thừng buộc Tiểu Trư, một người một heo ở bên bờ chơi “Thi Tiểu Hắc tại na lý”. Tiểu Trư hiện giờ cũng không còn sợ Lan Khánh, chạy vòng quanh hắn “hầu hầu” không ngừng, bất luận Lan Khánh trốn sau hay trên cây, nó đều có thể lập tức tìm ra, sau đó để Lan Khánh hài lòng ôm lấy, xoa xoa đầu rồi cười toe với nó.

Tiểu Thất nhìn tình cảnh trước mắt, biểu tình có điểm khổ não.

Hắn không nghĩ mình cùng Lan Khánh sẽ có một ngày như vậy.

Hắn vốn cho mình cùng người này đến chết cũng sẽ không qua lại. Nhưng làm thế nào lòng vòng một hồi lại đến ở bên người này.

“Gà nướng được chưa? Ta đói bụng!” Lan Khánh chơi đủ, ôm Tiểu Trư đang thở hổn hển ngồi lại bên Tiểu Thất.

“Sắp rồi.” Thanh âm Lan Khánh đem Tiểu Thất kéo khỏi trầm tư, hắn vội vàng trở gà, dùng kiếm múa vài đao, tiếp theo lấy ra một cái bình vẩy một chút bột xuống rồi lại nướng thêm một chút.

“Đó là cái gì?” Lan Khánh trông bình hắc sắc lưu ly trong tay Tiểu Thất.

“Cái này?” Tâm Tiểu Thất nhảy loạn, nhìn bình thuốc trong tay, lúc này mới kinh hãi phát hiện bản thân trong lúc ngẩn ngơ lại làm trò trước mặt Lan Khánh, đem thuốc thêm vào trong gà. Cổ họng hắn hơi khô sáp cười nói: “Đây chỉ là một loại hương liệu, có thể làm cho gà nướng ngon hơn.”

Lan Khánh hồ nghi ngó Tiểu Thất, Tiểu Thất vội vàng nói: “Sư huynh không phải cho rằng sư đệ muốn hạ độc hại ngươi chứ?” Hắn giả vờ trấn định đem bình đến trước mặt Lan Khánh. “Nếu không ngươi ngửi xem, ngươi nhận thức độc vật sâu như vậy, hẳn nhiên là biết thứ này tốt hay xấu.”

Gặp bình đến gần, Lan Khánh nhìn cũng không nhìn, một đôi phượng mâu sáng ngời mang theo vẻ đơn thuần chỉ dừng lại ở trên người Tiểu Thất.

Ngay lúc Tiểu Thất vươn tay không được, lùi về cũng không xong, Lan Khánh mới phát ra thanh âm.

Hắn nói: “Ngươi làm sao lại hại ta?”

Thần tình như vậy khiến tâm Tiểu Thất thoáng cái hết thảy đều mềm nhũn. Người này điên thì điên, nhưng với người tín nhiệm lại phóng hạ đến tận một trăm hai mươi cái tâm thế này.

Tiểu Thất thu hồi bình thuốc, thấp giọng thì thào nói: “Sư huynh, ngươi như vậy không được a…”

Lan Khánh cũng không màng nghe Tiểu Thất cuối cùng nói cái gì, chỉ là chuyển đề tài, đưa mắt phóng tới gà nướng hô: “Rốt cuộc có được chưa, Tiểu Hắc đại nhân ta đói bụng lắm!”

“Được rồi được rồi!” Tiểu Thất vội cắt một bên chân gà cho Lan Khánh.

Lan Khánh tiếp nhận nhưng không ăn, trước cho Triệu Tiểu Trư trong lòng hắn.

Triệu Tiểu trư yêu nhất đời chính là chân gà ngậy mỡ, nó cắn một cái rồi giãy giụa rời khỏi lòng Lan Khánh, ngậm tới một bên gặm.

Lan Khánh không để ý, lại chỉ chỉ chỗ khác trên gà.

Tiểu Thất đương nhiên hiểu ý, lập tức giơ kiếm cắt xuống phần mông gà phì nộn, cung kính đưa cho đại sư huynh nhà hắn.

Lan Khánh cười híp mắt, há mồm hung hăng cắn mông gà một ngụm.

Sắc trời dần dần tối, mặt trời chiều chìm sau ngọn núi phương xa, bóng đêm nồng đậm hơn, tinh tú chậm rãi lóe ra phía chân trời. Tiểu Thất từ trong lồng ngực móc ra một hồ Hoàng Tửu cùng hai cái chén, trước tiên rót một chén cho Lan Khánh, rồi mới rót cho mình một chén từ từ uống.

“Ngươi không ăn gà a?” Lan Khánh hỏi.

“Ngươi ăn đi, ta không đói bụng.” Tiểu Thất nói.

Lan Khánh gật đầu cười, hiển nhiên là rất hài lòng với câu trả lời của Tiểu Thất.

Tiểu Thất trông Lan Khánh, tuy rằng người này thoạt nhìn hơi gầy, nhưng nếu hưng trí thì ngay cả gấu đều có thể ăn lót bụng, chim trĩ (cũng chính là gà rừng hay gà gô) chỉ nho nhỏ như vậy, thua một phần mười con gấu, khẳng định ăn không no, bản thân nào có lá gan cùng hắn hưởng?

Nghĩ tới đây, Tiểu Thất không khỏi ủ rũ.

Vì sao mà ngày hôm nay, hắn mọi việc luôn trước thay sư huynh suy nghĩ, hằng ngày từ ẩm thực cho đến chuyện gì gì đó đều lo lắng chu đáo, nhưng việc của chính mình lại để qua một bên, thực sự cam phận làm bà vú cho người ta.

Bách Lý Thất hắn ở trên giang hồ danh khí mặc dù không vang lượng, nhưng hai danh tự khác: “Dịch dung thánh thủ Quỷ tượng bất tri danh” với “Phù Hoa Cung phó cung chủ Lâm Ương” nói thế nào cũng là cao thủ không người không biết không người không hay.

Hắn toàn bộ đại giang nam bắc đều từng đạp qua, năm sông bốn biển giao thiệp bằng hữu vô số, như thế nào cuối cùng lại lạc đến Tây Nam tiểu huyện làm một nha dịch nhỏ bé một năm chỉ lĩnh hơn mười lượng không đủ nhét kẽ răng này?

Tiểu Thất khoanh tay chăm chú suy nghĩ. Là đời trước không chịu đốt hảo hương, lại còn gây lắm nghiệt, đời này mới phải dây dưa một chỗ với đại ma đầu?

Lại có tứ sư tỷ Yến Phù Hoa thật sự là không màng tình nghĩa, dù chưa kể hắn những năm trước đây vất vả cực nhọc thay Phù Hoa Cung dựng cơ nghiệp, thì vẫn phải xét đến tình đồng môn, rõ ràng không nên đem hắn giao cho Lan Khánh, vậy mà còn uy hiếp nếu bất tuân liền trực tiếp gọi người thay hắn nhặc xác… Thật là quá tàn nhẫn đi!

Từ lúc về đây, những ngày tiêu dao ở Phù Hoa Cung khiến Tiểu Thất lưu luyến không ngớt. Ở Phù Hoa Cung mặc dù mệt, nhưng nói cái gì cũng là phó cung chủ dưới một người trên vạn người, ngoại trừ một đống lớn tạp sự ra, rốt cuộc đều có người hầu hạ hắn, làm gì có chuyện hắn hầu hạ người. Không như hiện tại, không chỉ phải hầu hạ người uống rượu ăn thịt, còn phải lo lắng người này lúc nào tâm tình không tốt lại tiện trực tiếp hạ vài loại độc cho hắn “thưởng thức”…

Tiểu Thất vừa uống rượu vừa nghĩ, chính mình có nên viết một phong huyết thư gửi về Thần Tiên Cốc hướng sư phụ đòi cứu binh, phái một sư huynh đệ khác đến thay hắn bổ khuyết?

Tuy nói Hắc bạch song tiên dùng một viên Bích Ly Châu cầu tứ sư tỷ phái hắn tới chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của Lan Khánh, nhưng sư huynh đệ bọn hắn đều là sư phụ dạy dỗ, ai tới thế thân cũng không khác mấy.

Suy nghĩ một chút, để nhị sư huynh đi. Nhị sư huynh hẳn chế ngự được đại sư huynh… Bất quá nhị sư huynh thường ngày đều là chiếu cố sư phụ, huống hồ sư phụ niên kỷ cũng lớn, không có ai tùy thị ở bên không ổn.

Bằng không tam sư huynh đi… tam sư huynh hẳn là khả dĩ….

Nếu không ngũ sư huynh lục sư huynh cũng miễn cưỡng khả thi….

Dù sao thì đừng cho bát sư đệ Triệu Tiểu Xuân nhà hắn đến là được. Tên kia chỉ cần vừa xuất cốc, nếu không ai trông chừng, không biết được hắn lại gây nên sự tình gì.

Tiểu Thất cứ tự suy tưởng như vậy, hồn du thiên ngoại, tận khi Lan Khánh gặm gà ngay cả đầu cũng đã sạch bách, hắn vẫn chưa phục hồi tinh thần.

Lan Khánh hô thanh: “Tiểu Kê.”

Nhưng Tiểu Thất nghĩ đến mình có thể được giải thoát rồi, vui sướng cười hai tiếng, hoàn toàn không phát giác Lan Khánh đang theo dõi hắn.

“Ngươi đang suy nghĩ đến cái gì mà vui vẻ như vậy? Có phải nghĩ cách ly khai Quy Nghĩa huyện?” Bên tai Tiểu Thất đột nhiên truyền đến thanh âm như vậy.

Tiểu Thất cười một tiếng, trả lời: “Đúng vậy…A…” Hắn vừa chuyển đầu, nãi nãi cá đại hùng a, Lan đại giáo chủ không biết tự khi nào dựa sát bên cạnh hắn, cả khuôn mặt cũng choán trước mặt hắn. Tiểu Thất vội vã dịch mông ra sau, muốn ly khai đại ma đầu, ai biết Lan Khánh hành sự so với Tiểu Thất nhanh hơn nhiều, hai tay liền nắm lấy da mặt hắn, tận sức kéo sang hai bên, kéo đến mức Tiểu Thất bi ai kêu thất thanh.

“Sư huynh sư huynh, đau a, đau!” Tiểu Thất kêu thảm thiết.

“Đã biết mà còn không chịu an phận!” Lan Khánh cả giận nói. “Cha ta đã phán ngươi làm nha dịch Quy Nghĩa huyện, một ngày là Quy Nghĩa huyện nha dịch, cả đời cũng là Quy Nghĩa huyện nha dịch, còn muốn chạy, ngươi muốn chạy đi đâu?”

“Không không không, ta không muốn chạy!” Tiểu Thất xua tay. “Thật sự, thật sự, một điểm cũng chưa từng muốn chạy!”

“Ngươi vừa mới nói đấy thôi!” Lan Khánh càng giận dữ. “Ngươi rõ ràng dối trá! Dám ở trước mặt Tiểu Hắc đại nhân ta nói dối, Trần Tiểu Kê, ngươi không muốn sống!” Dứt lời, tay lại dùng lực lớn hơn nữa, nước mắt Tiểu Thất đều nhanh rơi xuống.

“Sư huynh tha mạng, mặt của ta!” Tiểu Thất vội vã nói: “Ta là nói đương nhiên không phải, chỉ là âm đầu quá nhỏ, cho nên ngươi không nghe thấy!”

“Thật không?” Lan Khánh cau mày, nghi hoặc hỏi.

“Thật thật thật!” Tiểu Thất cơ hồ rống lên. Khuôn mặt vô cùng anh tuấn của hắn, da mặt trơn láng mềm mại của hắn, rất rất đau a!

Lan Khánh buông lỏng tay nói: “Vậy được rồi, là ta nghe lầm!” Cảm thấy còn thiếu, vẫn là thêm một câu: “Nhưng ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện tùy tiện ly khai! Cùng ta chơi “Trần Tiểu Kê tại na lý”, sau đó trốn đến không thấy bóng dáng cũng không được! Nếu ngươi vô cớ tự ý rời cương vị công tác làm ta phải tìm, ngươi hiểu chứ, ta sẽ không dễ dàng tha cho ngươi.” Hắn nói lời này, nhãn thần thập phần nghiêm túc.

Tiểu Thất hít hít mũi, nước trong mắt lóng lánh, nhưng cho dù bị giày vò thế nào, hắn vẫn chỉ có thể gật đầu như đập tỏi nói: “Phải phải phải phải phải phải, ta có tính mượn lá gan trời cũng sẽ không có can đảm bắt Tiểu Hắc đại nhân ngài phải tìm đâu.”

“Hừ!” Lan Khánh gật đầu thỏa mãn.

Tiểu Thất lúc này mới thở ra một hơi. Tuy rằng trong tâm vẫn thầm làu bàu, Thi Vấn phán ba năm lao dịch mà thôi, người này cư nhiên tự ý tăng thành cả đời; nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy đáng buồn, là cả đời cũng không sai a, từ lúc bản thân bị tứ sư tỷ tống xuất, ba năm đã biến thành cả đời, hắn phải ở bên “Thi Tiểu Hắc” đại nhân làm bộ khoái cho đến chết, bảo hộ người này một đời bình an a… Đáng thương… đáng thương thay…

Lúc này Lan Khánh bỗng nhiên liếc nhìn Tiểu Thất, vươn tay lại muốn “chăm sóc” mặt hắn.

Tiểu Thất cả kinh, đầu vốn là muốn rụt lại phía sau, nhưng vừa nghĩ tới rụt sau không để đại ma đầu toại nguyện có khi càng khó sống, nghĩ thầm, vươn đầu cũng một đao thu đầu cũng một đao, liền kiên trì nhắm mắt chờ tay Lan Khánh tới.

Vậy mà, lần này không có cảm giác đau đớn gì, Lan Khánh chỉ lau lau hai bên mặt Tiểu Thất nói: “Mặt của ngươi đều là mỡ, mỡ gà.” Tiếp theo liền không có động tĩnh.

Mỡ gà kia là do Lan Khánh mới nãy nhéo dính lại trên mặt Tiểu Thất, cũng không lau hoàn hảo nên càng dính nhiều hơn.

“A?” Tiểu Thất trừng mắt nhìn.

“A cái gì?” Lan Khánh hỏi.

“Không, không có gì.” Tiểu Thất vội vàng lắc đầu. Như vậy là tốt rồi, như vậy là tốt rồi. Lan Khánh không tái “yêu thương” mặt của hắn, đối với hắn mà nói đã là ân huệ thiên đại. Vì vậy, hắn cũng không dám xoa khuôn mặt đã được lau qua, cứ như vậy tùy ý để mỡ dính trên đó.

**************************

*tạo sắc: màu đen