Khánh trúc nan thư chi phi tặc tiểu lan hoa (hạ)/chương năm (1)

Posted on Tháng Tư 17, 2010 bởi

12


Tác giả: Tự Từ

Người dịch: QT

Biên tập: Sa Vũ

Beta: Redfox

Thi Vấn, Nam Hương cùng Kim Trung Báo Quốc đang ở trong thư phòng thương lượng án tử của Tiểu Lan Hoa, đột nhiên cửa phòng bị đá “phanh” một tiếng.

Thi Vấn cả giận, nguyên bản định đập bản hỏi người kia sao lại làm càn như vậy, cả gan chạy vào nha môn quấy rối. Không dự đoán được một thân ảnh màu đen đang đứng ngoài cửa, người nọ khóe môi nhiễm máu đen, lưng cõng một kẻ khác, phía sau còn dùng dây thừng buộc vài con gấu, cả người dính đầy cỏ khô cùng bùn đất, không phải Tiểu Hắc con hắn thì là ai.

Thi Vấn sửng sốt, Nam Hương cũng ngẩn người, Kim Trung Báo Quốc là ngốc càng thêm ngốc.

Đang lúc Nam Hương muốn mở miệng hỏi cớ sự, Lan Khánh đột nhiên ném Tiểu Thất xuống đất, mặc kệ Tiểu Thất “ô ác” rất lớn, rồi đem hai đầu gấu, còn một để lại, ôm đến trước mặt Thi Vấn thả “rầm” một tiếng.

Lý Trung, An Quốc vội vàng đỡ Tiểu Thất tiến vào, bối rối hỏi: “Tiểu Thất, ngươi làm sao?”

Từ lúc ở trên núi sắc mặt Tiểu Thất đã từ đen chuyển thành tro, hiện nay xem ra chỉ hơi chút tái nhợt, ngoài ra, đi đứng hai chân đều bành ra.

Trần Báo liếc giữa hai chân Tiểu Thất, sau đó quay đầu trao đổi ánh mắt với Đinh Kim.

Thi Vấn cũng hỏi: “Tiểu Hắc, chuyện gì xảy ra?” Hắn vươn tay hủy đi vết máu độc bên miệng Lan Khánh, rồi nhìn con mình với ánh mắt chứa đầy loại tình cảm lo lắng dật vu ngôn biểu (tình cảm tràn ngập lời nói).

Lan Khánh trả lời: “Tiểu Thất ở trên núi bị độc xà cắn.”

“Bị độc xà cắn, vậy có nghiêm trọng không?” Thi Vấn cả kinh.

“Bị cắn? Cắn ở nơi nào?” An Quốc nhìn xuống khố hạ của Tiểu Thất. “Cắn ở nơi nào?”

Đinh Kim cùng Trần Báo thần tình thương hại trông Tiểu Thất. Thật sự là đáng thương a!

Tiểu Thất còn thở khó nhọc, độc rắn còn chưa hoàn toàn thối lui, hắn cố gắng nhưng cũng không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lại lắc đầu. Không phải chỗ ấy, là ở bên cạnh.

Lan Khánh ôn thuần trả lời cha hắn. “Không sao, ta có giúp hắn hút độc, cho nên hắn đã không việc gì, được ta cứu rồi.”

Kim Trung Báo Quốc bốn người nhất tề kêu lên: “Cái gì? Hút độc?”

Lan Khánh gật đầu.

“Dâm tặc…” Trần Báo nghiến răng nghiến lợi.

Đinh Kim nheo mắt.

An Quốc trực tiếp “hừ” một tiếng, rồi ném người đi, trở về bên Đinh Kim, Trần Báo. Nếu không có Thi Vấn cùng Nam Hương ở đây, hắn tuyệt đối sẽ một đao chém phứt tên hỗn trướng Tiểu Thất dám chiếm tiện nghi của Tiểu Đầu Nhi nhà hắn.

Bởi vì An Quốc đột nhiên rút ra, không còn chỗ dựa, cả người Tiểu Thất té ngã sang bên.

Lý Trung vội vàng kéo Tiểu Thất lên, miệng muốn nói “…Ngươi… Ngươi… Ai… Ngươi tại sao có thể làm ra loại sự tình này?” rồi lại thôi.

Trần Báo hừ một tiếng, quay mặt qua chỗ khác, dùng thanh âm chỉ mấy người bọn họ mới nghe thấy gằn từng chữ:

“Bị rắn cắn tùy tiện cắt một nhát, dùng sức bóp nặn là máu độc gì chả ra hết, cư nhiên phải để Tiểu Đầu Nhi hút… hút… Con mẹ nó… Cư nhiên làm ra loại sự tình này… Hy vọng lão thiên gia sớm đem chỗ đó của ngươi thối nát hết đi, vậy thiệt là tốt! Đáng giận!”

“…A…A…A” Tiểu Thất phát giác bản thân bị hiểu lầm, nhưng đáng thương thay miệng không thể nói.

“Còn kêu a a a, ngươi là con gà dâm đãng, cẩn thận ta khâu miệng ngươi lại.” An Quốc gầm nhẹ.

Tiểu Thất trừng lớn mắt.

Lan Khánh không để ý Kim Trung Báo Quốc cùng Tiểu Thất nói cái gì, trong mắt hắn hiện nay chỉ có cha mà thôi.

Lan Khánh trộm nhìn Thi Vấn, có chút ngượng nghịu dùng cằm chỉ đám gấu trên mặt đất. “Cái kia, cha, đều cho ngươi, ta ăn no rồi.”

Thi Vấn sửng sốt. “Cho ta ăn?”

Lan Khánh nghe cha hắn nói vậy, nghĩ ngay cha hắn không chịu nhận, vẻ mặt nguyên bản kích động đột nhiên hóa thành phật lòng, mày nhăn lại giận dữ.

Đang lúc Lan Khánh định gào: “Ngươi không ăn cũng chẳng sao, tự ta ăn.”, Nam Hương vội kéo ống tay áo Thi Vấn, thấp giọng nói: “Ngài mau nhận lấy.”

Thi Vấn lúc này mới phục hồi tinh thần, ho khan một tiếng: “Vậy cha nhận. Thật vất vả cho ngươi, dân chúng trong trấn vài ngày trước nói trên núi thường có gấu lui tới quậy loạn khiến nhân tâm hoảng sợ, không nghĩ tới nhanh như vậy ngươi đã bắt gấu về. Tiểu Hắc, bắt hai con này có mệt không? Có bị thương không?”

Thi Vấn dùng cả chuỗi dài thăm hỏi làm Lan Khánh thập phần hưởng thụ, cơn tức lúc trước phút chốc tan thành mây khói. “Ta bắt ba con, hoàn toàn không mệt, không có bị thương. Cái kia, phụ thân ngươi từ từ dùng.” Dứt lời liền che khuôn mặt đỏ hồng, túm lấy con gấu còn lại ở ngoài cửa chạy đi mất.

Thi Vấn mở to mắt, nhìn gấu, lại nhìn Nam tiên sinh, trong mắt giống như muốn hỏi: “Gấu lớn như vậy là phải ăn thế nào?”

Nam Hương dùng ánh mắt trả lời: “không biết…”

“Dâm tặc…”

“Ô ác…”

Đầu bên kia, bởi vì Tiểu Thất từ đầu tới cuối không cách nào giải thích, Trần Báo rốt cuộc áp chế không được tính tình đá Tiểu Thất một cước.

“Các ngươi đang làm gì đó?” Thi Vấn bừng bừng quát lớn.

“Không có gì, không có gì, bọn họ đang luận bàn võ công.” Đinh Kim che chắn trước hai người hồi đáp.

Tiểu Thất té trên mặt đất, khó khăn hít thở, cuối cùng vận chút lực đạo ra sức gào thét: “Đại gia ta bị cắn ở đùi non… Hơn nữa ta cũng nói không cần… Là hắn ương ngạnh đè ta ra… Bị dâm loạn chính là đại gia ta a a a a a…”

“A?” Kẻ đá người sửng sốt một chút, tiếp theo rống lên: “Sao ngươi không nói sớm?”

“Vô… vô lực… A…” Song nhãn trợn trắng, Tiểu Thất hôn mê.

“Mau thỉnh đại phu!” Thi Vấn vội vàng đi đến bên Tiểu Thất.

Nam Hương phe phẩy quạt thưởng thức một hớp trà, lẩm nhẩm: “Người trẻ tuổi thật sự là huyết khí phương cương, ừm… Cảm tình hảo. Không tồi!”

***

Sau đó, Tiểu Thất thật sự không muốn gặp Lan Khánh, cho nên né tránh đối phương vài ngày. Mỗi ngày hắn đều dịch dung thành tao lão đầu chạy tới lao phòng làm phạm nhân, thuận tiện hỗ trợ trông coi trọng phạm Dậu Vô Ngân, hoàn toàn không muốn trở về phòng nửa bước.

Tiểu Thất nghĩ thầm, dù sao cũng sẽ chẳng có chuyện gì, Lan Khánh không tìm thấy hắn đùa giỡn thì sẽ tìm người khác chơi cùng. Có hay không có hắn đều chẳng đáng ngại. Nhưng với hắn thì không như thế, nếu còn bồi bên Lan Khánh thêm vài ngày, cái mạng nhỏ của hắn chắc cũng bị dâng cho ma đầu.

Sáng hôm nay, Tiểu Thất ở trên nóc phòng bếp phơi nắng, thái dương buổi sáng không quá mãnh liệt, phơi nắng khiến hắn càng lười biếng như không có xương cốt, cả người mềm nhuyễn không buồn di động.

“Tiểu Thất, là ngươi ở trên đó sao?” Từ phía dưới truyền đến thanh âm Tiểu Lan Hoa.

“Đúng vậy…” Tiểu Thất trở mình ghé vào ngói phòng, lưng phơi trước thái dương.

“Xuống giúp ta di chuyển chỗ cá này được không? Hôm nay có người tặng một giỏ cá nhưng nặng quá ta mang không được.” Tiểu Lan Hoa nói.

“Được…” Tiểu Thất giống như con trùng nhúc nhích mấy cái, rồi mới hài lòng thở ra, xoay người hạ xuống.

Hắn nhìn giỏ cá bên cạnh Tiểu Lan Hoa dùng một tay túm lấy. Nhưng sức nặng đột ngột xông lên làm hắn “A” một tiếng, buồn bực nói: “Bất quá có mấy chục con cá, làm sao lại nặng như mấy trăm con vậy?”

Tiểu Lan Hoa cười nói: “Có thể ngư phiến (người bán cá) biết quan sai trong nha môn chúng ta công tác vất vả, cho nên đặc biệt lựa mấy con vừa mập vừa khỏe đưa đến nha môn.”

Tiểu Thất cũng cười. Quả thực hắn chưa từng thấy quan sai nơi nào có thể giống với Quy Nghĩa huyện nha môn, mỗi người không lấy sinh mạng của mình trọng yếu mà đặt chữ “nghĩa” lên hàng đầu, cái gì nên quản đều sẽ mạnh mẽ chiếu cố đến cùng.

Đi qua cửa, đem cá cất kỹ trong phòng bếp, Tiểu Thất thối lui bên cạnh, tìm trong lồng hấp một cái màn thầu trăng trắng mập mạp đưa lên miệng cắn.

Tiểu Lan Hoa bắt một con cá để lên thớt, bắt đầu đánh vẩy mổ cả. “Ngươi một lát quay lại, ta làm bát canh cá cho ngươi uống. Gần đây ngươi bị thương, mấy ngày trước lại bị độc xà cắn, cần phải bồi bổ mới được.”

Đụng đến nỗi đau thầm kín, mặt Tiểu Thất lại đen hắc, hắn căm giận cắn một miếng màn thầu thật lớn, phỉ báng nói: “Còn không phải do cái tên “tử Tiểu Hắc” đại nhân ban tặng. Đại gia ta từ lúc ở trong bụng mẹ ra đến hiện tại, cho tới bây giờ còn chưa từng thê thảm nghèo túng qua. Chân của ta a, cho đến hôm nay vẫn sưng phù, đi đứng còn chưa có khép lại nổi. Thật không hiểu đến lúc nào mới khá hơn được.”

Nhắc đến chỗ chua xót, hốc mắt hắn đều nhanh đỏ lên.

Tiểu Lan Hoa nói: “Ta nghe Vương đại thẩm ở phòng bếp kể Tiểu Hắc đại nhân là bởi vì nửa năm trước bị bệnh sốt cao… mới biến thành bộ dạng như bây giờ. Người kia bất quá có chút tính cách trẻ con, vô luận làm gì đều không hề có rắp tâm mưu đồ. Ngươi cũng đừng so đo với hắn!”

Tiểu Thất hừ một tiếng, còn chưa đến lượt ngươi bình phẩm. Người chưa từng bị Thi Tiểu Hắc hành hạ, giảng mấy lời này hắn không thèm nghe.

Một lúc sau, Tiểu Lan Hoa đột nhiên “A” một tiếng.

“Làm sao vậy, làm sao vậy, cắt phải tay rồi hả?” Tiểu Thất khẩn trương đi tới trước tìm hiểu, nhưng lại bắt gặp một màn hắn không ngờ tới.

“Này…” Tiểu Thất cùng Tiểu Lan Hoa hai mặt nhìn nhau.

Tiểu Lan Hoa nhanh chóng đem toàn bộ chỗ cá trong giỏ xẻ ra, tình cảnh cũng là giống y hệt.

Phía trên thớt gỗ có tầm mười con cá, mà trong bụng mỗi con đều nhét đầy đại hoàng kim to đùng lóng lánh ánh vàng.

“Khó trách lại nặng như vậy…” Tiểu Lan Hoa ngơ ngẩn nói.

Tiểu Thất lấy ra toàn bộ, tổng cộng có ba mươi bảy thỏi đại hoàng kim đem đến thư phòng báo Thi Vấn.

Không dự đoán được vừa đẩy cửa vào, hắn thấy Nam Hương đang phao một bình trà ngon, một bên toan lật mở quyển tạp thư mới mua đặt trên bàn.

“Nam tiên sinh!” Tiểu Thất đi tới trước, đem giỏ vàng thỏi phóng lên trên bàn, “Rầm”, một tiếng ầm ĩ nổ ra, dọa Nam Hương giật mình.

Nam Hương đánh rơi quyển sách trên bàn , kết quả lại là một tiếng “Rầm” vang lên.

Nam Hương “A” một tiếng, đem quyển sách mở tung trên nền đất cầm lên, tiếp theo ngẩng đầu nhìn Tiểu Thất.

Tiểu Thất trừng to mắt nhìn quyển sách trong tay Nam Hương, hô thanh: “Nãi nãi cá hùng, người ta vẫn nói “trong sách có vàng” ta còn không tin, hôm nay được mở mang kiến thức rồi!”

Quyển sách cơ hồ bị khoét rỗng một nửa, mà ở giữa nhét chặt vàng miếng lấp lánh, trong đó có đủ loại đại hoàng kim chói mắt.

Nam Hương nhìn giỏ vàng Tiểu Thất mang tới, lại lấy miếng vàng làm quyển sách vạn phần nặng trĩu ra, hỏi: “Đây là chuyện gì xảy ra? Vàng là ngươi phóng sao?”

Tiểu Thất cười: “Đại gia ta một năm chỉ lĩnh mười hai lượng bạc trắng từ nha môn các ngươi, nghèo muốn chết, lấy đâu ra vàng thỏi vàng miếng để phóng?” Hắn nói tiếp: “Vàng thỏi này, Tiểu Lan Hoa nói là do một ngư phiến đưa tới, nàng tưởng đại thẩm ở phòng bếp gọi đến vì thế liền nhận ngay. Nào biết mổ thử một con, trong bụng cá nhét đầy vàng thỏi, xẻ hết toàn bộ, con nào cũng có giấu vàng.”

Nam Hương nghĩ một chút, tựa hồ hiểu được điều gì đó. Hắn cười nói: “Thật không nghĩ tới, đến năm nay còn có người không biết Quy Nghĩa huyện không nhận bạc đút lót, kẻ nào đưa hối lộ, chiếu theo quy định đánh ba mươi bản.”

Tiểu Thất sờ cằm, cũng nói: “Vậy ngươi muốn đánh người nào? Đánh đại hay đánh tiểu nhân? Đại niên kỷ cũng đã hơn bốn mươi, không biết có chịu đựng được không!”

Tiểu Thất nghĩ đến tình cảnh Dậu Vô Ngân bị cởi quần đánh đòn liền nhịn không được bật cười “Dát dát dát”.

***